Thực tập tại nhà thuốc: Học nghề hay làm thuê?
Có nên đòi hỏi phụ cấp khi chưa tạo ra giá trị thực?
Thực tế hiện nay, nhiều dược sĩ mới ra trường khi đến thực tập tại nhà thuốc thường đặt câu hỏi: “Nhà thuốc có hỗ trợ phụ cấp không?”. Câu hỏi này không sai, nhưng đôi khi chưa đúng thời điểm. Bởi trong giai đoạn đầu – khi bạn mới bước chân vào môi trường thực tế – mục tiêu quan trọng nhất không phải là tiền lương, mà là kiến thức, kỹ năng và trải nghiệm nghề nghiệp thực tế.
Trong nhà thuốc, mỗi ngày là một bài học sống động: cách giao tiếp với khách hàng, nhận diện thuốc, sắp xếp kho, tư vấn đúng và đủ, xử lý tình huống khiếu nại, ghi đơn, kiểm kê, đọc toa… Tất cả đều là những kỹ năng mà trường lớp khó có thể truyền đạt trọn vẹn. Chủ nhà thuốc hay dược sĩ hướng dẫn chính là “người thầy thực tế” – họ bỏ thời gian, công sức để dạy lại từng quy trình, chỉ ra từng lỗi nhỏ để người học trưởng thành hơn. Ở góc nhìn công bằng, đó là một hình thức đào tạo nghề có giá trị mà người thực tập được “hưởng” chứ không phải “mất”.
Phụ cấp chỉ nên xuất hiện khi người thực tập đã bắt đầu tạo ra giá trị thực: có thể phụ giúp khách hàng, phụ kiểm kho, bán hàng đúng quy trình, hoặc hỗ trợ được các công việc mà không cần kèm cặp. Khi đó, khoản phụ cấp được xem là sự ghi nhận công sức – chứ không phải “tiền công”.
Vì thế, thay vì hỏi “có phụ cấp không?”, dược sĩ trẻ nên tự hỏi:
👉 “Mình đã học được gì hôm nay?”
👉 “Mình có làm được gì giúp nhà thuốc nhẹ hơn chưa?”
Khi bạn thật sự tạo ra giá trị, chủ nhà thuốc sẽ tự khắc muốn giữ bạn lại, hỗ trợ bạn và trao cơ hội lớn hơn.
Đó mới là phần thưởng xứng đáng nhất trên hành trình trở thành một dược sĩ giỏi và có nghề thật sự.