Thực tập tại nhà thuốc không chỉ là giai đoạn “làm quen công việc”, mà còn là bước khởi đầu quan trọng để một sinh viên dược rèn luyện kỹ năng, hiểu nghề và tích lũy kinh nghiệm thực tế. Tuy nhiên, có một thực tế đang diễn ra khá phổ biến: nhiều bạn thực tập sinh mong muốn được trả phụ cấp hoặc lương trong khi bản thân chưa tạo ra giá trị thực cho nhà thuốc.
Hãy thử nhìn nhận một cách công bằng. Khi bạn đi học, bạn trả học phí để thầy cô hướng dẫn, chỉ dạy từng kiến thức. Còn tại nhà thuốc – nơi thực tế và thời gian đều quý giá – người hướng dẫn cũng phải bỏ công, bỏ việc để chỉ cho bạn cách nhận biết thuốc, cách tư vấn, kỹ năng sắp xếp hàng hóa, quy trình kiểm kê, cách giao tiếp với khách hàng… Những điều đó chính là “giá trị vô hình” mà bạn đang được nhận, hoàn toàn không hề miễn phí.
Phụ cấp – nếu có – là sự ghi nhận tự nguyện của nhà thuốc dành cho những bạn thực tập sinh có tinh thần học hỏi tốt, chủ động và đã đóng góp được một phần công việc cụ thể: hỗ trợ bán hàng, nhập kho, trưng bày, tư vấn đúng chuyên môn… Chứ không phải là “nghĩa vụ bắt buộc” mà nhà thuốc phải trả.
Thay vì đặt câu hỏi “Tại sao không có phụ cấp?”, hãy tự hỏi “Mình đã giúp được gì cho nhà thuốc chưa?”. Bạn có đến đúng giờ không? Bạn có chịu quan sát, học hỏi từng thao tác không? Bạn có dám hỏi, dám làm, và dám chịu trách nhiệm không?
Chính thái độ đó mới quyết định giá trị của bạn trong mắt người hướng dẫn. Và khi bạn thực sự có giá trị, không ai tiếc bạn một khoản phụ cấp hay một lời mời ở lại làm việc chính thức.
Thực tập không phải là “làm thuê giá rẻ” mà là học nghề có hướng dẫn. Nhà thuốc không nợ bạn tiền phụ cấp, mà bạn đang nợ chính mình cơ hội học hỏi và rèn nghề.
Hãy coi mỗi ca trực, mỗi khách hàng, mỗi lời chỉ bảo của dược sĩ đàn anh là bài học quý giá. Vì sau này, khi đứng quầy một mình, bạn sẽ hiểu rằng – những gì bạn học được trong thời gian thực tập mới chính là vốn nghề lớn nhất của cuộc đời dược sĩ.