Trong môi trường nhà thuốc, mối quan hệ giữa dược sĩ đàn chị và dược sĩ đàn em không chỉ đơn thuần là “người dạy – người học”, mà còn là sự tiếp nối của nghề, của kinh nghiệm và đạo đức nghề nghiệp. Cách mà người đi trước hướng dẫn người mới không chỉ ảnh hưởng đến hiệu quả công việc trước mắt, mà còn tác động sâu sắc đến thái độ và năng lực hành nghề của thế hệ sau.
Trước hết, người hướng dẫn cần có thái độ tích cực và kiên nhẫn. Dược sĩ mới ra trường thường thiếu kinh nghiệm thực tế, kỹ năng giao tiếp khách hàng và xử lý tình huống tại quầy. Việc la mắng hay chê bai chỉ khiến họ mất tự tin và sợ sai. Thay vào đó, dược sĩ đàn chị nên chỉ bảo bằng thái độ nhẹ nhàng, giải thích nguyên nhân và cách xử lý từng trường hợp. Một lời khen đúng lúc hay sự động viên nhỏ cũng có thể giúp đàn em tiến bộ rất nhanh.
Thứ hai, hướng dẫn thực hành phải đi đôi với giải thích lý do. Không chỉ bảo “làm thế này”, mà cần nói rõ “vì sao làm thế này”. Ví dụ, khi hướng dẫn cách tư vấn thuốc ho cho trẻ em, nên phân tích tại sao không dùng kháng sinh bừa bãi, vì sao phải hỏi độ tuổi và tiền sử dị ứng. Khi hiểu bản chất, người học mới thật sự nắm vững và biết ứng dụng linh hoạt trong tình huống khác.
Thứ ba, tạo cơ hội cho đàn em tự làm và chịu trách nhiệm nhỏ. Dược sĩ đàn chị có thể cho họ thử tư vấn, ghi đơn, sắp thuốc hay giải thích hướng dẫn sử dụng dưới sự quan sát của mình. Sau mỗi lần, nên góp ý cụ thể, chỉ ra điểm đúng và điểm cần sửa. Chính quá trình “vừa làm – vừa được chỉnh” này giúp họ trưởng thành nhanh hơn bất kỳ khóa học lý thuyết nào.
Bên cạnh đó, người hướng dẫn cần làm gương về thái độ phục vụ và đạo đức nghề nghiệp. Cách chào hỏi khách, cách từ chối khéo khi khách mua sai thuốc, cách giải thích khi thiếu hàng… tất cả đều là “bài học sống” quý giá mà không sách vở nào dạy được. Đàn em không chỉ học kỹ năng, mà còn học phong cách nghề nghiệp từ đàn chị.
Cuối cùng, hãy nhớ rằng truyền nghề là gieo hạt. Khi người đi trước tận tâm, thế hệ sau sẽ biết ơn, kính trọng và tiếp tục lan tỏa tinh thần nghề dược chân chính. Đó mới là giá trị thật sự của “dạy – học nghề”: không chỉ để làm được việc, mà còn để giữ gìn cái tâm và cái tầm của người dược sĩ.